Cấm đi khỏi nơi cư trú là một biện pháp ngăn chặn trong tố tụng hình sự có thể áp dụng với bị can, bị cáo nhằm buộc họ không được đi khỏi nơi cư trú của mình và phải có mặt theo giấy triệu tập của cơ quan tiến hành tố tụng hình sự. Đây là biện pháp ngăn chặn ít nghiêm khắc, người bị áp dụng không bị tước tự do thân thể mà chỉ bị tước một phần quyền tự do đi lại.
- Đối tượng áp dụng: Theo quy định tại điều Điều 91 Bộ luật Tố tụng hình sự thì cấm đi khỏi nơi cư trú là biện pháp ngăn chặn có thể được áp dụng đối với bị can, bị cáo có nơi cư trú rõ ràng nhằm bảo đảm sự có mặt của họ theo giấy triệu tập của Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát, Toà án.
- Thẩm quyền: Những người quy định tại khoản 1 Điều 80 của Bộ luật Tố tụng hình sự, Thẩm phán được phân công chủ toạ phiên toà có quyền ra lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú.
- Thủ tục: Bị can, bị cáo phải làm giấy cam đoan không đi khỏi nơi cư trú của mình, phải có mặt đúng thời gian, địa điểm ghi trong giấy triệu tập.
Người ra lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú phải thông báo về việc áp dụng biện pháp này cho chính quyền xã, phường, thị trấn nơi bị can, bị cáo cư trú và giao bị can, bị cáo cho chính quyền xã, phường, thị trấn để quản lý, theo dõi họ. Trong trường hợp bị can, bị cáo có lý do chính đáng phải tạm thời đi khỏi nơi cư trú thì phải được sự đồng ý của chính quyền xã, phường, thị trấn nơi người đó cư trú và phải có giấy phép của cơ quan đã áp dụng biện pháp ngăn chặn đó.
Bị can, bị cáo vi phạm lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú sẽ bị áp dụng biện pháp ngăn chặn khác.
Bạn muốn tìm hiểu thêm các vấn đề liên quan. Hãy tham khảo các bài viết khác tại website chúng tôi hoặc gọi tổng đài tư vấn 0978845617 để được luật sư tư vấn trực tiếp.
Chúng tôi trên mạng xã hội